Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

ĐI XA NHỚ NHẤT LÀNG TA

  ĐI XA NHỚ NHẤT LÀNG TA
     Xa quê hương, đi bộ đội đến nay đã 40 năm mà niềm thương nỗi nhớ quê hương cứ luôn da diết khôn nguôi... Làng quê nghèo, một thời bị tàn phá đến hoang tàn. Nay làng có nhiều đổi mới đáng mừng. Đường làng ngõ xóm đã được bê tông hóa, đi về thuận lợi biết bao. Đình làng đã được tôn tạo lại, tuy chẳng bằng xưa. Nhưng còn văn chỉ, chùa, nghè thì không biết đến bao giờ mới tôn tạo được...Hầu hết các gia điình ở làng vẫn còn nhiều khó khăn thiếu thốn...Tôi gửi tâm sự của mình trong những vần nôm na rằng:
ĐI XA NHỚ NHẤT LÀNG TA 
     
     ĐI XA NHỚ NHẤT LÀNG TA
   
Đi xa nhớ nhất làng ta
     Mỗi năm mấy bận ở xa về làng
     Làng ta phong cảnh cũ càng
     Đường làng mới sửa nay sang hơn nhiều
     Nhưng còn quan ngại bao nhiêu
    Từng nhà ai nấy thảy đều khó khăn
     Làng quê biết mấy yêu thân
     Người quê biết mấy chuyên cần sớm trưa
     Quản chi dãi nắng dầm mưa
     Bao ngày lam lũ sao chưa có gì
     Người ở quê chẳng buồn chi
     Rượu ngon cất đợi người đi xa về
     Rượu quê nhắm với nem quê
     Cay tê cả lưỡi, đắng tê cả lòng
     Vị ngon thuở nhỏ còn không
     Nỗi đau thuở nhỏ trong lòng đã nguôi
     Niềm vui thuở nhỏ đầy vơi
     Tình quê thân quý suốt đời chẳng quên
     Xa quê từ tuổi thanh niên
     Đến già, quê vẫn là miền thương yêu
     Đồng khoai, đồng lúa chiều chiều
     Vẫn như có Mẹ xiêu xiêu dáng về
     Đình, chùa, văn chỉ- Hồn quê
     Người xa quê, vẫn cứ về trong mơ!.

   
     Hình ảnh đồng quê nơi nào cũng đẹp.
Nguồn trích dẫn (0)

0 Bình luận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét